Bấm vào đây để xem thống kê điểm chuẩn lớp 10 các tỉnh thành

Cách trị rụng tóc hiệu quả ==> Bấm vào đây

(Soidiemchontruong.com)Văn mẫu lớp 9: Phân tích tình cha con sâu nặng trong truyện ngắn Chiếc lược ngà“ của nhà văn Nguyễn Quang Sáng.

Nhà văn Nguyễn Quang Sáng sinh năm 1932, quê ở huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang. N¨m 1945, «ng tp kết ra Bc vµ b¾t ®Çu viết văn. Ông viết nhiều thể loại:  truyện ngắn, tiểu thuyết, kịch bản phim; đề tài chính; cuộc chiến đấu của nhân dân Nam Bộ. “ChiÕc l­îc ngµ” viết năm 1966, khi tác giả hoạt động ở chiến trường Nam Bộ thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước, lµ truyÖn ng¾n xuÊt s¾c viÕt vÒ t×nh cha con vµ nçi ®au chiÕn tranh do qu©n giÆc gieo r¾c thêi chèng MÜ th«ng qua nh©n vËt «ng S¸u vµ bÐ Thu.


TruyÖn ®· thÓ hiÖn t×nh cha con s©u s¾c cña hai cha con «ng S¸u trong hai t×nh huèng. T×nh huèng thø nhÊt, hai cha con gÆp nhau sau t¸m n¨m xa c¸ch, nh­ng thËt trí trªu lµ bÐ Thu kh«ng nhËn cha, ®Õn lóc em nhËn ra vµ biÓu lé t×nh c¶m th¾m thiÕt th× «ng S¸u ph¶i ra ®i. §©y lµ t×nh huèng c¬ b¶n thÓ hiÖn s©u s¾c t×nh c¶m cña bÐ Thu dµnh cho ng­êi cha th©n yªu. T×nh huèng thø hai, ë khu c¨n cø, «ng S¸u dån tÊt c¶ t×nh yªu th­¬ng vµ mong nhí ®øa con vµo viÖc lµm c©y l­îc ngµ ®Ó tÆng con, nh­ng «ng ®· hi sinh khi ch­a kÞp trao mãn quµ Êy cho con g¸i. T×nh huèng nµy béc lé s©u s¾c t×nh c¶m cña ng­êi cha ®èi víi con.
T×nh yªu cña bÐ Thu ®èi víi cha ®­îc thÓ hiÖn thËt ®Æc biÖt. GÆp l¹i con sau nhiÒu n¨m xa c¸ch víi bao nçi nhí th­¬ng nªn «ng S¸u kh«ng k×m ®­îc nçi vui mõng trong phót ®Çu nh×n thÊy con. Nh­ng thËt trí trªu, ®¸p l¹i sù vå vËp cña ng­êi cha, bÐ Thu l¹i tá ra ngê vùc, l¶ng tr¸nh vµ «ng S¸u cµng muèn gÇn con th× ®øa con l¹i cµng tá ra l¹nh nh¹t, xa c¸ch. T©m lÝ vµ th¸i ®é Êy cña Thu ®· ®­îc biÓu hiÖn qua hµng lo¹t c¸c chi tiÕt mµ ng­êi kÓ chuyÖn quan s¸t vµ thuËt l¹i rÊt sinh ®éng. Khi míi gÆp «ng S¸u, c« bÐ hèt ho¶ng, mÆt t¸i ®i, råi vôt ch¹y vµ kªu thÐt lªn. Nh÷ng ngµy «ng S¸u ë nhµ, bÐ Thu chØ gäi trèng kh«ng víi «ng mµ kh«ng chÞu gäi cha, nhÊt ®Þnh kh«ng chÞu nhê «ng ch¾t n­íc nåi c¬m to ®ang s«i. B÷a c¬m, Thu liÒn hÊt c¸i trøng c¸ mµ cha nã g¾p cho. Cuèi cïng, khi bÞ «ng S¸u tøc giËn ®¸nh cho mét c¸i th× bá vÒ nhµ bµ ngo¹i, khi xuèng xuång cßn cè ý khua c¸i d©y cét xuång kªu ræn r¶ng thËt to.
Sù ­¬ng ng¹nh Êy cña c« bÐ hoµn toµn kh«ng ®¸ng tr¸ch. Trong hoµn c¶nh xa c¸ch vµ tr¾c trë cña chiÕn tranh, nã cßn qu¸ bÐ nhá ®Ó coa thÓ hiÓu ®­îc nh­Üng t×nh thÕ kh¾c nghiÖt, Ðo le cña ®êi sèng vµ ng­êi lín còng kh«ng ai kÞp chuÈn bÞ cho nã nh÷ng kh¶ n¨ng bÊt th­êng, nªn nã kh«ng tin «ng S¸u lµ ba nã chØ v× trªn mÆt «ng cã thªm vÕt sÑo, kh¸c víi h×nh  ba mµ nã ®­îc biÕt. Ph¶n øng t©m lÝ cña em lµ hoµn toµn tù nhiªn, nã cßn chøng tá em cã c¸ tÝnh m¹nh mÏ, t×nh c¶m cña em s©u s¾c, ch©n thËt, em chØ yªu ba khi tin ch¾c ®ã ®óng lµ ba.Trong c¸i cøng ®Çu cña em cã chøa c¶ sù kiªu h·nh rtÎ th¬ vÒ mét t×nh yªu dµnh cho  ng­êi cha kh¸c – ng­êi trong tÊm h×nh chôp víi m¸ em.
Nh­ng trong buæi s¸ng cuèi cïng, tr­íc phót «ng S¸u ph¶i lªn ®­êng, th¸i ®é vµ hµnh ®éng cña bÐ Thu ®· ®ét ngét thay ®æi hoµn toµn. LÇn ®Çu tiªn Thu cÊt tiÕng gäi ba mµ tiÕng kªu nh­ tiÕng xÐ, råi nã võa kªu võa ch¹y x« tíi, nhan nh­ mét con sãc, nã ch¹y thãt lªn vµ dang hai tay «m chÆt lÊy cæ ba nã, nã h«n ba nã cïng kh¾p. Nã h«n tãc, h«n cæ, h«n vai vµ h«n c¶ vÕt thÑo dµi bªn m¸ cña ba nã n÷a, hai tay nã siÕt chÆt lÊy cæ, ch¾c nã nghÜ hai tay kh«ng thÓ gi÷ ®­îc ba nã, nã dang c¶ hai ch©n råi c©u chÆt lÊy ba nã, vµ ®«i vai nhá bÐ cña nã run run.
Së dÜ cã sù biÕn ®æi ®ét ngét nh­ vËy trong th¸i ®é vµ hµnh ®éng cña bÐ Thu lµ v× trong ®ªm bá vÒ nhµ bµ ngo¹i, Thu ®· ®­îc bµ gi¶i thÝch vÒ vÕt thÑo lµm thay ®æi khu«n mÆt ba nã. Sù nghi ngê bÊy l©u ®­îc gi¶i to¶ vµ ë c« bÐ n¶y sinh mét t¹ng th¸i nh­ lµ sù ©n hËn, hèi tiÕc: Khi nghe bµ kÓ nã n»m im, l¨n lén vµ thØnh tho¶ng l¹i thë dµi nh­ ng­êi lín. V× thÕ, trong giê phót chia tay víi cha, t×nh yªu vµ nèi nhí mong víi ng­êi cha xa c¸ch ®· bÞ dån nÐn bÊy l©u, nay bïng ra thËt m¹nh mÏ vµ hèi h¶, cuèng quýt, cã xen lÉn c¶ sù hèi hËn. Chøng kiÕn nh÷ng biÓu hiÖn t×nh c¶m Êy trong c¶nh ngé cha con «ng S¸u ph¶i chia tay, cã ng­êi kh«ng cÇm ®­îc n­íc m¾t vµ ng­êi kÓ chuyÖn th× c¶m thÊy nh­ cã bµn tay ai n¾m lÊy tr¸i tim m×nh.
§ã lµ t×nh c¶m thËt s©u s¾c, m¹nh mÏ nh­ng còng thËt døt kho¸t, r¹ch rßi. ë Thu cßn cã nÐt c¸ tÝnh lµ sù cøng cái ®Õn møc t­ëng nh­ ­¬ng ng¹nh, nh­ng Thu vÉn lµ mét ®øa trÎ víi tÊt c¶ nÐt hån nhiªn, ng©y th¬ cña con trÎ.
Qua nh÷ng diÔn biÕn t©m lÝ cña bÐ Thu ®­îc miªu t¶ trong truyÖn, ta thÊy t¸c gi¶ tá ra rÊt am hiÓu t©m lÝ trÎ em vµ diÔn t¶ rÊt sinh ®éng víi tÊm lßng yªu mÕn, tr©n träng nh÷ng t×nh c¶m trÎ th¬.
 Nhân vật chính thứ hai trong tác phẩm là nhân vật ông Sáu. Tình cảm của ông đối với con gái nhỏ được biểu hiện phần nào ở tình huống thứ nhất,  trong chuyến về thăm nhà. Cũng như bao người khác ông Sáu đi theo tiếng gọi của quê hương đã lên đường chiến đấu, để lại người vợ và đứa con thân yêu. Sự xa cách càng làm dâng lên trong ông nỗi nhớ nhung tha thiết đứa con gái mà khi ông đi nó chưa đầy một tuổi. Nỗi nhớ ấy đã trở thành niềm khao khát, mơ ước cháy bỏng trong lòng ông. Chính vì vậy mỗi lần vợ lên thăm là một lần ông hỏi “Sao không cho con bé lên cùng ?’’. Không gặp được con ông đành ngắm con qua ảnh vậy … Mặc dầu tấm ảnh đó đã rách nát, cũ kĩ lắm rồi, nhưng ông luôn giữ gìn nó vô cùng cẩn thận, coi nó như một báu vật. Và tám năm trời là những năm tháng dài đằng đẳng ấy cũng làm tăng lên trong lòng người cha nỗi nhớ nhung, mong chờ, ông Sáu ao ước gặp con. 
Thế rồi niềm ao ước ấy đã trở thành hiện thực. Ông Sáu được nghỉ phép. Ngày về thăm con, trên xuồng mà ông Sáu cứ nôn nao cả người. Ông đang nghĩ tới đứa con, nghĩ tới giây phút hai cha con gặp nhau như thế nào. Những điều ấy choáng hết tâm trí ông. Khi xuồng vừa cập bến, ông Sáu đã nhón chân nhảy thót lên bờ. Hẳn vì quá xúc động nên lúc ấy ông Sáu đã có những cử chỉ mà ngay cả người bạn của ông cũng không ngờ tới “giọng anh tập bập run run”, ông dang hai tay chờ đó con và sải những bước dài đến gần con. Tưởng rằng con bé sẽ chạy tới nhào vào lòng ông nhưng không ngờ bỗng nó hét lên “má…má” và bỏ chạy.  Hành động của con bé khiến ông sững sờ. Bao yêu thương, mong chờ mà ông dồn nén bấy lâu dường như tan biến hết chỉ còn lại trong ông là nỗi đau khổ vô bờ.
 Nỗi đau ấy còn dày vò ông trong suốt ba ngày ở nhà. Ba ngày ở nhà ông Sáu không đi đâu xa mà chỉ quanh quẩn ở nhà chơi với con. Ông muốn dùng lời nói, hành động của mình để bù đắp những mất mát về tình cảm cho con bé. Dường như ông muốn bằng những cử chỉ và lời nói yêu thương tràn đầy âu yếm, ông sẽ xoa dịu đi những nghi ngờ, xoá tan những lạnh lùng của con bé đối với ông. Người cha muốn ôm con và có lẽ chắc ông cũng mong đứa con gái của mình có thể chạy sà vào lòng.  Thế nhưng không… những gì ông từng mơ ước, từng suy nghĩ, giờ chỉ như giấc mơ không thật bởi chính thái độ của Thu đối với ba nó. Khi mẹ bảo nó gọi bố vào ăn cơm thì con bé đã nói trổng: “Vô ăn cơm!”. Câu nói của con bé như đánh vào tâm can ông, nhưng ông vẫn ngồi im giả vờ không nghe, chờ nó gọi “Ba vô ăn cơm.” Thế nhưng Thu vẫn bướng bỉnh không chịu gọi ba, đã vậy còn bực dọc nói mấy câu “Cơm chín rồi!” và “Con kêu rồi mà người ta không nghe”. Đến lúc này ông chỉ biết “nhìn con bé vừa khe khẽ lắc đầu vừa cười. Có lẽ vì khổ tâm đến nỗi không khóc được, nên anh phải cười vậy thôi.”
Dường như sự lạnh lùng và bướng bỉnh của bé Thu đã làm tổn thương những tình cảm đang trào dâng tha thiết nhất trong lòng ông. Vì quá yêu thương con nên ông Sáu không cầm nổi cảm xúc của mình. Trong bữa cơm, cưng con, ông gắp cho nó cái trứng cá nhưng bất ngờ nó hất tung cái trứng ra khỏi chén cơm. Giận quá, ông đã vung tay đánh và quát nó. Có lẽ việc đánh con bé là nằm ngoài những mong muốn của ông. Tất cả cũng chỉ là do ông quá yêu thương con. Có thể coi việc bé Thu hết cái trứng ra khỏi chén như một ngoài nổ làm bùng lên những tình cảm mà lâu nay ông dồn nén và chất chứa trong lòng.








Song đến giây phút cuối cùng, trước khi ông Sáu đi xa thì tình cảm thiêng liêng ấy bỗng cháy bùng lên. Lúc ra đi, chân ông ngập ngừng không muốn bước. Hẳn rằng ông Sáu muốn ôm con, hôn con nhưng sợ nó lại giẫy đạp và bỏ chạy nên ông chỉ đứng đấy nhìn nó với cặp mắt trìu mến xen lẫn buồn rầu. Trong ánh mắt của ông, chất chứa bao yêu thương mà ông muốn trao gởi tới con . “Thôi ba đi nghe con”. Cũng chính giây phút ấy, ông nghe thấy từ con tiếng gọi  “Ba…a….a…ba”. Tiếng gọi bật lên sau bao năm kìm nén, chờ đợi khắc khoải. Đó cũng là cái tiếng ba mà ông Sáu đã chờ đợi suốt tám năm trời xa con, đã chờ đợi suốt mấy ngày về bên con, ông đã tưởng chẳng thể còn được nghe thì bất ngờ nó thét lên. Nó vỡ ra còn lòng người đọc thì nghẹn lại. Người cha không cầm nổi nước mắt vì bất ngờ, vì sung sướng, vì thương yêu và vì cả sự éo le của tình cảm nữa. Hạnh phúc đến với ông quá đột ngột khiến cổ ông nghẹn lại. Không kìm được xúc động, ông Sáu đã khóc. Giọt nước mắt của ông là giọt nước mắt của vui sướng, hạnh phúc. Và không muốn cho con thấy mình khóc, ông Sáu một tay ôm con một tay rút khăn lau nước mắt rồi hôn lên mái tóc con…Thế là con bé đã gọi ông bằng ba. Ai có thể ngờ được một người lính đã dày đạn nơi chiến trường và quen với cái chết cận kề lại là người vô cùng mềm yếu trong tình cảm cha con. Sau bao năm tháng mong chờ, đau khổ, ông Sáu đã được đón nhận một niềm vui vô bờ. Bây giờ ông có thể ra đi với một yên tâm lớn rằng ở quê nhà có một đứa con gái thân yêu luôn chờ đợi , từng giây từng phút mong ông quay về.
Tình cảm của ông Sáu dành cho bé Thu trở nên mãnh liệt hơn, cao cả, thiêng liêng và cảm động hơn bao giờ hết ở tình huống thứ hai của câu chuyện, lúc ông Sáu ở rừng. Ông tự tay làm chiếc lược ngà cho con gái. “Ba về! Ba mua cho con một cái lược nghe ba!”, đó là mong ước đơn sơ của đứa con gái bé bỏng trong giây phút cha con từ biệt. Nhưng đối với người cha ấy, đó là mong ước đầu tiên và cũng là duy nhất cho nên nó cứ thôi thúc trong lòng. Kiếm cho con cây lược trở thành bổn phận của người cha, thành tiếng gọi cầu khẩn của tình phụ tử trong lòng. Ông bỗng loé lên một sáng kiến lớn: làm lược cho con bằng ngà voi. Có lẽ không đơn thuần vì ở rừng rú chiến khu, ông không thể mua được cây lược nên làm lược từ ngà voi là một cách khắc phục khó khăn. Mà cao hơn thế, sâu hơn thế, ngà voi là thứ quí hiếm - chiếc lược cho con của ông phải được làm bằng thứ quý gí ấy. Và ông không muốn mua, mà muốn tự tay mình làm ra. Ông sẽ đặt vào trong đấy tất cả tình cha con của mình.
Kiếm được ngà voi, mặt ông “hớn hở như một đứa trẻ được quà”. Vậy đấy, khi người ta hoá thành con trẻ lại chính là lúc người ta đang hiện lên cái tư cách người cha cao quý của mình. Rồi ông “ngồi cưa từng chiếc răng lược, thận trọng tỉ mỉ và khổ công như người thợ bạc ”, “gò lưng tẩn mẩn khắc từng chữ: “Yêu nhớ tặng Thu con của ba”. Ông thường xuyên “lấy cây lược ra ngắm nghía rồi mài lên tóc cho cây lược thêm bóng thêm mượt”. Lòng yêu con đã biến người chiến sĩ trở thành một nghệ nhân - nghệ nhân chỉ sáng tạo ra một tác phẩm duy nhất trong đời cho nên chiếc lược ngà đã kết tinh trong nó tình phụ tử mộc mạc mà đằm thắm sâu xa, đơn sơ mà kỳ diệu làm sao!
Nhưng ngày ấy đã vĩnh viễn không bao giờ đến nữa. Ông không kịp đưa chiếc lược ngà đến tận tay cho con thì người cha ấy đã hi sinh trong một trận đánh lớn của giặc. Nhưng “hình như chỉ có tình cha con là không thể chết được”. Không còn đủ sức trăn trối điều gì, tất cả tàn lực cuối cùng chỉ còn cho ông làm được một việc “đưa tay vào túi, móc cây lược” đưa cho người bạn chiến đấu thân thiết và cứ nhìn bạn hồi lâu. Nhưng đó là điều trăn trối không lời, nó rõ ràng là thiêng liêng hơn cả một lời di chúc, bởi đó là sự uỷ thác, là ước nguyện cuối cùng của người bạn thân, ước nguyện của tình phụ tử! Bắt đầu từ giây phút ấy, chiếc lược ngà của tình phụ tử đã biến người đồng đội thành một người cha - người cha thứ hai của cô bé Thu.
Câu chuyện về chiếc lược ngà không chỉ nói lên tình cha con thắm thiết, sâu nặng, mà còn gợi cho người đọc nghĩ đến và thấm thía những mất mát đau thương, éo le mà chiến tranh gây ra cho bao nhiêu con người, bao nhiêu gia đình.
Truyện Chiếc lược ngà diễn tả một cách cảm động tình cha con thắm thiết, sâu nặng của cha con ông Sáu trong hoàn cảnh éo le của chiến tranh. Qua đó, tác giả khẳng định và ca ngợi tình cảm cha con thiêng liêng như một giá trị nhân bản sâu sắc, nó càng cao đẹp trong những cảnh ngộ khó khăn. Truyện thành công nổi bật ở nghệ thuật xây dựng tình huống bất ngờ mà tự nhiên, hợp lí, ở ngòi bút miêu tả tâm lí và tính cách nhân vật, nhất là nhân vật trẻ em.
Liên quan (Soidiemchontruong.com)


>> Xem điểm chuẩn vào lớp 10 cả nước
Văn mẫu, lớp 9, Ngữ văn, Ngữ Văn 9, Ôn thi, ôn thi vào 10,
Các bài văn mẫu lớp 9 - Các đề văn lớp 9 dành cho học sinh ôn thi vào lớp 10 THPT


Tải SKKN-Tài liệu
Cách trị rụng tóc hiệu quả ==> bấm vào đây

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

Đăng nhận xét

 

 
Soi điểm chuẩn chọn trường ©Email: tailieuchogiaovien@gmail.com. All Rights Reserved. Powered by >How to best

Top
//